Diễn viên nói ông bồi hồi trong buổi chia tay ban lãnh đạo, một số đồng nghiệp, sáng 1/10. “Khi đóng phim, tôi được khán giả yêu mến, biết đến nhiều hơn nhưng với tôi, sân khấu vẫn quan trọng nhất, là tình yêu thiêng liêng không thể thay đổi”, ông nói.

Nhiều nghệ sĩ thường tổ chức biểu diễn chia tay khi nghỉ hưu, Trung Anh từ chối vì tính ông vốn trầm lặng, không thích ồn ào. “Tôi không muốn toàn bộ anh chị em trong cơ quan mất công, mất sức vì mình. Hơn nữa, tình hình dịch bệnh đang phức tạp, nhà hát cũng chưa thể hoạt động bình thường”, ông cho biết. Nghệ sĩ mới giảng dạy một lớp tài năng tại Đại học Sân khấu Điện ảnh. Nhà trường ngỏ ý mời ông chủ nhiệm một khóa sinh viên mới.

Trong buổi chia tay, Xuân Bắc – Giám đốc Nhà hát Kịch Việt Nam – nói mong nghệ sĩ Trung Anh tiếp tục cộng tác với đơn vị trong các tác phẩm mới. Ảnh: Nhà hát Kịch Việt Nam

Trung Anh bén duyên sân khấu năm 1978, khi Nhà hát Kịch Việt Nam tuyển chọn lứa diễn viên sân khấu đầu tiên. Năm ấy, ông 17 tuổi, mất mẹ từ nhỏ nên tính cách trầm lắng, ít nói. Mẹ kế, các anh đều tốt nhưng ông muốn vào nhà hát để được sống độc lập, không phụ thuộc ai. Nghệ sĩ thi đỗ, học cùng lớp Lan Hương, Trọng Trinh, Quốc Khánh. Các sinh viên khóa ông được nhiều tên tuổi lớn của nghệ thuật sân khấu lúc bấy giờ như NSND Đoàn Dũng, NSƯT Dương Viết Bát… dìu dắt, truyền lửa đam mê.

Tốt nghiệp năm 1982, ông cùng các nghệ sĩ Quốc Khánh, Đỗ Kỷ, Trọng Trinh lên đường đi bộ đội ở Quảng Ninh, bảo vệ biên giới phía Bắc. Sau hai năm, ông được xuất ngũ sớm nhờ có nhiều thành tích tốt trong quân đội. Quay lại nhà hát, nghệ sĩ gặp nhiều khó khăn khi bắt nhịp trở lại với nghề, trong khi các bạn cùng lứa đã vượt lên quá xa. Suốt một năm, nghệ sĩ chỉ đóng vai quần chúng, từng được người nhà khuyên đi xuất khẩu lao động. Thế nhưng tình yêu sân khấu níu giữ ông ở lại. Ông tự rèn giũa mỗi ngày, mất bốn, năm năm sau để được giao vai thứ chính rồi dần dần là vai chính.

Trung Anh coi sân khấu là “thánh đường”. Ông ví mình như con nghiện, chỉ khi diễn mới được “cắt cơn”. Mỗi lần tập vở, ông sẵn sàng gác mọi công việc để sống tron vẹn với nhân vật. Năm 2015, khi đảm nhận vai vua Claudius trong tác phẩm Hamlet, ông từ chối các lời mời đóng phim bảy tháng. Nghệ sĩ yêu sân khấu đến cực đoan. Ông tôn thờ vẻ đẹp mực thước của kịch cổ điển, nhiều lần bày tỏ nỗi chán chường khi kịch nói mai một, bị khán giả quay lưng. Diễn viên tâm sự từng bật khóc vì cảm thấy cố gắng, nỗ lực của mình với sân khấu không được ghi nhận.

Cố nghệ sĩ Hoàng Dũng từng nhận xét: “Trung Anh là nghệ sĩ rất giỏi, trên cả sân khấu lẫn phim. Anh ấy diễn đằm, giàu chi tiết, luôn nghiên cứu, đào sâu để thể hiện nhân vật, sáng tạo cho mỗi vai diễn”. Còn nghệ sĩ Sĩ Tiến nói: “Anh Trung Anh là người có chuyên môn xuất sắc. Anh điềm đạm, nhân hậu, hết lòng vì nghề”. Ông được trao danh hiệu Nghệ sĩ Nhân dân năm 2019.

Theo: Hà Thu (VNExpress)